- Đoàng........
Tiếng súng nổ rợn người phá tan buổi đêm thanh tịnh, yên bình. Mơ hồ doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat bên cạnh tiếng súng rùng rợn còn có một tiếng thét thương đau cực kì vọng của một cô bé.
- Ba.............
Cô bé sợ hãi nép người vào mẹ mình, những giọt nước mắt lăn dài trên má, hướng đôi mắt nhòa lệ về phía bố cô, ông đang nằm bất động trên một vũng máu.
Ở trước cửa, một người đàn ông luống tuổi nhếch mép cười, lấy khăn tay mà lau khẩu súng của mình, động tác chậm rãi, nâng niu cây súng như một vật quý. Nhét chiếc khăn tay vào túi áo, ông ta xoay người về phía sau nhìn cậu con giai mới 9 tuổi của mình. Ông ta bước đến bên cạnh cậu bé, nhét khẩu súng vào tay cậu rồi nói:
- Jong Hyun, con thấy chưa? Là một thủ lĩnh của hội thì phải ra tay dứt khoát và tàn nhẫn, tiền một giây mềm lòng người tắt thở đích thị là chúng ta. Nào bây giờ con hãy chứng tỏ mình là một tân thủ lĩnh anh tài đi. Hãy bắn người đàn bà kia, nếu làm được con sẽ có man di thứ mà con muốn.
Cậu bé nắm chặt chịa lấy khẩu súng, khuôn mặt cậu lạnh băng không chút sợ hãi, đôi mắt sắc lẻm như có thần nhìn thẳng vào người phụ nữ đang run rẩy sợ hãi đến tái mét mặt. Cậu giơ súng lên nhưng khi cậu nhìn vào đôi mắt thê tiền lương của cô bé thì cậu lại không thể làm tiếp được.
Thấy cậu con giai mình lưỡng lự, thủ lĩnh hội sát thủ khẽ cười rồi nói:
- Bắn đi, con sẽ có vớ cả.
Cậu vẫn im lặng cầm khẩu súng mà đứng bất động.
- Mau bắn đi, con sẽ có thứ mà con muốn, chẳng phải con đã không tiếc thân mình mà bảo vệ cái thứ đó sao. Bắn người đàn bà kia con sẽ có mọi thứ.
- Đoàng...................
Lại một tiếng súng nữa vang lên nhưng lần này không còn tiếng hét thảm thiết của bé gái 8 tuổi nữa. Cô bé trợn đôi mắt giận giữ vào cậu bé, đôi mắt thống khổ bi thương đầy nỗi oán giận, cô bé doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat siết chặt bàn tay nhỏ mình, máu loang lổ trên khuôn mặt nhỏ, từng giọt, từng giọt chảy đi, cô bé mím môi lại rồi hét lên:
- Jong Hyun, tôi sẽ giết cậu.
Tiếng hét vừa dứt cũng là lúc cô bé dần dần chìm vào bóng tối, cô bé đã bất tỉnh nhân sự đi trong đớn đau tuyệt vời vọng, màu đen bao phủ lấy cô...
- A.......
Một tầng mồ hôi bao trùm trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp, giờ đây cô không còn là một cô bé 8 tuổi năm ấy nữa. Cô là một nữ đâm trung học, một gián điệp của FBI.
- Lại là giấc mê đó.
Giấc nằm mê kinh hoàng này đã đeo bám cô suốt 10 năm qua, kể từ cái ngày ba má cô mất, đó cũng đích thị là ngày cô đặt ra đích của mình, cô phải giết anh ta, giết cái người đã hại ba má cô, giết cái người đã làm tổn xót thương trái tim của cô.
Cô vục dậy khỏi giường, lau đi những giọt mồ hôi trên mặt. Chạy vào phòng tắm cô thay đồ thật nhanh rồi vào bếp. Bữa sáng của cô là một chiếc bánh mì kẹp và một cốc sữa, cô vội vàng cắn hai miếng bánh mì, uống hơn phân nửa cốc sữa rồi lao ra khỏi nhà. Cô đi xe máy tới cửa quy hàng sữa để lấy đồ đi giao hàng.
Cửa quy hàng sữa cách nơi cô ở có 3km, thành ra chạy xe chưa đến 10 phút cô đã tới cửa hàng. Sau khi xếp đồ lên xe, cô không quên cám ơn Aron, người bạn giúp cô tìm việc làm và cũng là điệp báo của tổ chức.
- Cảm ơn Aron nha. - Nói rồi cô lên xe phóng đi thật nhanh, cô muốn làm xong việc sớm để không bị muộn giờ học.
Aron mỉm cười, nụ cười càng tôn lên vẻ bề ngoài tuấn tú của cậu. Cậu nhìn theo cô cho đến khi cô đi khuất, cậu đã yêu cô ngay từ ánh nhìn đầu tiên. Cậu không dám thổ vỡ lở với cô vì chưng cậu không đủ can đảm, cậu biết cô không có cảm tình với mình, cậu sợ mình sẽ bị từ chối, cậu sợ nếu nói ra sẽ làm cho trên dưới cách giữa cô và cậu sẽ xa hơn. Cậu sẽ không nói cho cô biết, cậu sẽ thầm lặng bảo vệ cô, cậu sẽ giữ mãi ái tình lẻ loi phương thầm lặng này.
Sau 30 phút cô đã giao gần hết sữa, tiền còn trên dưới 5 hay 6 hộp. Trong đó có một hộp mà cô không muốn đi giao tí tị nào do cô không muốn đến nhà của anh, người đã giết hại gia đình cô, người đã làm cô chết tâm từ 10 năm trước. Dù không muốn nhưng cô vẫn phải đối mặt, cô lái xe đến trước cổng nhà anh, đặt hộp sữa xuống cô rút bông hoa gài trên cửa ném vào thùng rác, giật tờ giấy có dòng chữ "Minki...Anh xin lỗi” xé nát. Suốt 5 năm qua cô đều nhận được hai thứ này của anh và cô luôn làm hai động tác là ném hoa và xé giấy, nó đã làm cô thành thạo đến nỗi không cần nhìn cô cũng biết hoa cùng mảnh giấy đó gài ở đâu.
Nhưng cô đâu biết rằng những hành động đó đều lọt vào tầm mắt của anh, anh đã đứng bên khung cửa sổ lặng yên mà nhìn cô trong suốt 5 năm. Kể từ cái ngày anh biết cô là người giao sữa cho anh vào mỗi buổi sớm, anh đã quyết tâm níu kéo cô trở về với những năm tháng bình yên như trước khi cái biến cố đó xảy ra. Nhưng đã 5 năm trôi qua mà cô vẫn không cho anh một tẹo hi vọng nào, anh thực sự thất vọng về bản thân mình, giờ đây việc duy nhất anh có thể làm là trao tặng cô những bông hoa buổi sớm và nhìn theo hình bóng cô qua khung cửa sổ.
Sau khi hoàn thành công việc cô phóng xe về nhà thay đổi quần áo đồng phục, đeo cặp sách tới trường. Cô không đi xe máy mà ngồi ô tô buýt vì đi xe buýt sẽ dành dụm được chỉ xăng và phải chi lại rẻ hơn nhiều. Bến xe buýt cách nơi cô ở khá xa thành ra cô phải đi bộ gần 20 phút mới tới bến xe, vừa mới đặt chân lên chiếc ô tô buýt cô liền sững người vì chưng người mà cô không muốn nhìn thấy nhất lại đứng ngay trước mặt cô. Cô cố kỉnh kìm giữ nội tâm đang xao động, nỗ lực nở một nụ cười coi nhẹ bỉ, nỗ lực tỏ ra hững hờ điềm tĩnh trước mặt anh. Anh thấy cô như vậy thì càng đau lòng hơn, giây phút này anh chỉ muốn ôm cô và lòng nhưng nhìn khuôn mặt hờ hững cùng coi thường bỉ của cô anh lại không làm được, đồng cân cần nhìn vào đôi mắt của cô là anh chẳng thể làm được điều động gì. Anh ngồi xuống quy hàng ghế cuối cùng, nơi chỉ còn có hai chiếc ghế, anh mỉm cười rồi ngồi ở ghế trong. Cô nhìn chiếc xe buýt một lượt, thấy tiền còn một ghế trống nhưng chiếc ghế đó lại ngay sát chỗ anh ngồi, cô hậm hực nhìn anh, ánh mắt hiện lên ý nghĩ: " Là anh cố ý, anh đã sắp đặt trước mọi rợ việc, anh ...đồ vô liêm sỉ, có tắt hơi tôi cũng không ngồi cạnh anh” .
Đối mặt với ánh mắt đó của cô anh cũng hiền hòa hướng ánh mắt của mình nhìn cô mỉm cười:
" Đúng là anh sắp xếp trước, anh đồng cân muốn được ngồi cùng em một lần này thôi, có thể đây là lần cuối cùng anh được ngồi cùng em”. Cô tức giận hất mặt với anh, ánh mắt nhìn thẳng vào anh, mỉm cười chế diễu: " Không ngồi được thì tôi đứng”
Cô xoay người đưa lưng mình về phía anh, bám vào thanh ngang nơi để đồ của khách. Cô cứ nghĩ rằng làm như vậy là được nhưng nào ngờ xe buyt này rất sóc, mới đi được vài trăm mét ôi thôi mà đầu cô đã ong ong lên rồi, xe đang đi thì bất bỗng phanh gấp làm cô ngã dúi về phía trước may là đầu cô không bị va vào cạnh ghế. Một bà lão thấy vậy mới nhẹ giọng khuyên cô:
- Cô gái à, phía cuối còn một ghế trống sao cô không ngồi mà phải đứng thế này? Mau vào ghế ngồi đi, đoạn đường này khó đi lắm đấy.
- Cảm ơn bà nhưng cháu......
Anh lái phụ thấy cô còn phân vân không muốn ngồi thì liền đi đến trước mặt cô nói bằng giọng đanh thép:
- Sướng không muốn lại muốn khổ, cô mau ngồi vào chỗ cho tôi, nếu không thì xuống xe.
Cô bực tức lắm nhưng không thể làm gì được, nếu giờ mà xuống xe thì làm sao tới trường học kịp giờ được, cô đành ngậm đắng nuốt cay mà đi về đầu hàng ghế cuối miễn là cưỡng ngồi kế bên anh.
Cô vừa mới ngồi xuống anh liền nắm lấy tay cô kéo cô ngã vào người mình, áp đôi môi mình lên cánh môi anh đào của cô. Cô ngạc nhiên trợn mắt mà nhìn anh, cô muốn thoát ra nhưng sức lực của cô chẳng thể đấu được với hai cánh tay như hai cái gọng kìm của anh. Cô liền mất dần đi ý thức làm phản kháng, cô thây kệ đôi môi mình đang bị anh cắn xé, cô thầm nghĩ rằng "Chỉ lần cuối cùng này thôi, con tim à mày hãy vui vẻ lần cuối cùng đi nha, tao sợ lắm tim à, tao rất sợ mày không nghe theo tao, lần này tao để cho mày được tự bởi nhưng sau này mày không được tùy tiện như vậy đâu nha.” Vậy là cô cứ để cho anh hôn, nụ hôn này như trạng thái kéo dài mãi mãi, hình như thế giới đồng cân còn có hai người, họ đắm chìm trong nụ hôn dài.
Nhưng cái gì thì cũng phải có hồi kết của nó, dầu không muốn rời khỏi đôi môi ngọt ngào rét mướt kia nhưng anh cũng vẫn phải làm. Anh nhẹ nhàng để đầu của cô tựa vào ngực mình, nhắm mắt lại để cảm nhận được hạnh phúc mà anh hằng ao ước. Cô tựa mình vào ngực anh, ngay lúc đó cô cảm nhận được nhịp đập trái tim anh, cô nhận thấy nó đang hỗn loạn cùng rối bời, cô có cảm giác tim mình cũng đang đập loạn nhịp theo nhịp đập đó. Cô lấy lại lí trí vội vã thoát khỏi anh, ngồi vào ghế bên cạnh. Anh không nói lời nào chỉ nhìn cô rồi mỉm cười khổ đau " Minki...Em vẫn ghê tởm anh như vậy sao? Em vẫn không thể dung tha cho anh sao? Cũng đúng thôi. một kẻ giết người không ghê tay như anh thì làm sao có được một ái tình đây.” Thấy cô hờ hững với anh như vậy, tim anh như có một cây kim hoá vào, đau nhói. Anh ngồi lặng hồi lâu rồi rút trong túi áo ra một phong thư đặt vào bàn tay cô.
- Đợi sau khi anh đi em hẵng mở.
Nói rồi anh đi đến chỗ người tài xế bảo bác tài dừng xe lại, anh bước từng bước nặng nề ra khỏi xe, đứng nhìn chiếc xe đi khuất rồi mới quay người bước đi. Từ trên xe cô nhìn thấy bóng hình cô đơn của anh đang dõi theo cô, cô nắm chặt lấy phong thư như muốn nhàu xé nó. Cô không biết mình có cho nên mở nó ra hay không, cô sợ trái tim đang bị tổn xót thương của mình không nghe theo cô, cô sợ cô sẽ mềm lòng mà làm theo những gì con tim mách bảo.
Xe buýt đưa cô tới trường học Trung học phổ biến NU’EST, cô vội vã xua tan man di ý nghĩ trong đầu, lấy lại khuôn mặt hững hờ như mọi khi tới trường. Bước vào cổng trường cô làm lơ đi mọi rợ thứ chung quanh mà đi thẳng lên lớp học ngồi vào chỗ của mình. Đã 3 năm kể từ khi cô bước vào lớp 10, cô chưa có một người bạn nào cả nhưng điều đó cô không quan tâm, cô không cần một người bạn nào cả, hồi nhỏ cô cũng có một người bạn thân nhưng chung cuộc cô ta cũng đã bỏ rơi cô khi cô không còn gia đình, gia tộc đồng cân đến với cô bởi nhà cô giàu có, bởi gia đình cô có địa vị , chắc chắn anh cũng vậy mà thôi.
Ngồi trong lớp học mà cô cứ nghĩ về anh, nghĩ đến bóng hình đơn bạc của anh,cầm phong thư trên tay cô đắn đo không biết có nên mở ra hay không, trong đầu cô đang đương đầu nội tâm gay gắt.
- Minki, em đang làm gì hả, đứng lên nhắc lại lời tôi vừa nói. - Đó là tiếng cô giáo dạy văn, cô này nổi tiếng là ác ma mang mặt nạ thiên sứ.
- Dạ , em ... em . - Cô đứng dậy không biết nói thế nào bởi chưng từ khi vào giờ văn cô có chăm chú chút nào đâu.
- Cuối giờ em lên phòng văn phòng chép cho tôi nội quy lớp học 100 lần nghe chưa.
- Vâng...
Mặt cô buồn thiu, không biết bữa nay cô bước chân nào ra khỏi nhà mà đen vậy . Hết tiết văn cô được ân xá không phải học danh thiếp môn còn lại nhưng mà cô lại phải ngồi chép 100 lần nội quy lớp học. Ngồi chép một mình dưới văn phòng cô lại cảm thấy ghét cáy ghét đắng cái bà dạy văn, cô đồng cân không tập kết nghe giảng tí chút mà đã bắt chép phạt rùi.
Cô ngồi chép cả buổi trưa mà mới xong có 20 lần, bà cô dạy văn này ghê lắm, không chép đủ 100 lần thì đừng mong ra khỏi trường. Đến tận 6h tối cô mới chép đủ 100 lần và bà cô dạy văn mới thả tự vì cho cô. Cô lết từng bước chân mệt mỏi đến bến xe buýt, vừa mới ngồi xuống ghế chờ ở bến xe thì telephone của cô reo lên. Cô lấy telephone ra xem thì ra là Aron gọi cô.
- Alô, mình nghe đây.
- Minki à, có tin mới của tổ chức, vào 7h tối hôm nay hội Kang Han sẽ làm một phi vụ chuyển đầu hàng cấm, tổ chức đã điều tất cả điệp báo viên điều tra cứu vụ này tới cảng Busan.
-Cậu mau chuẩn bị đi, mình sẽ tới đón cậu.
- Hội Kang Han sao? Làm sao chúng mình có được thông tin này, theo tác phong hoạt động của bọn chúng thì không bao giờ bọn chúng để bại lộ tin tức ra ngoài.
- Mình cũng nghĩ vậy, chúng mình theo dõi bọn chúng lâu như vậy mà chưa một lần nào có được tin báo về hoạt động của bọn chúng, vững chắc là bọn chúng có một âm mưa nào đó nếu không chúng ta cũng chẳng thể có được thông báo dễ dàng như vậy.
- Suy đoán của cậu rất có thể sẽ xảy ra, à cậu đến đó trước đi, hiện nay mình không có ở nhà, mình sẽ đến đó ngay.
- Cậu ở đâu, mình đến đón, lần nay có vẻ rất nguy hiểm, mình không thể để cậu đi một mình được.
- Mình là ai cơ chứ, Minki này sẽ không kém cỏi vậy đâu. Nguy hiểm sao? Mình đã vượt qua nhiều lần hiểm nguy lắm rồi. Cậu đến đó trước mình sẽ theo sau, mình sẽ cẩn thận mà.
- Ừ , được rồi, cậu phải cẩn trọng đó.
- Tất nhiên, bye cậu.
Tắt máy điện thoại, cô vội vã đi gọi taxi, vừa mới ngồi lên xe cô đột nhiên nhớ ra phong thư mà anh đưa cô. Cô bắt đầu nhận thấy phong thư này có điều gì đó rất lạ, liền mở nó ra đọc.
" Minki à
Điều trước hết anh muốn nói là Anh yêu em, yêu em rất nhiều.
Anh nhớ mỗi lần em tới giao sữa anh đều đứng ngắm nhìn bóng hình em cho tới khi em đi khuất, có hôm em không tới giao sữa anh liền lo lắng tự hỏi mình: Tại sao em không đến? Em bị ốm sao? Liệu có em có xảy ra chuyện gì không? Cho đến ngày hôm sau anh lại thấy hình bóng của em lúc đó tâm anh mới nhẹ nhàng phần nào.
Anh đã sống trong ảo vọng suốt 10 năm, anh mộng tưởng em sẽ dung tha cho anh, anh hi vọng em sẽ quay lại với anh nhưng những điều đó sẽ không bao giờ đến . Anh là một tên trung thành nhân máu lạnh, một trung thành nhân dịp như anh mà muốn có được ái tình thì thật nực cười phải không em? Chắc em hận anh lắm phải không? Muốn giết tắt nghỉ anh lắm phải không?
Người cha nội máu lạnh của anh biết người anh quan hoài nhất là em nên ông ta đã dùng em để bắt anh làm thủ lĩnh hội . Dùng em để uy ức hiếp anh giết mẹ em, anh không hiểu vì sao ông ta muốn làm vậy nhưng giờ anh đã hiểu ông ta không muốn anh gần gũi với em, ông ta muốn em căm hờn anh, rời xa anh, ông ta nghĩ làm như vậy anh mới có trạng thái chuyên chú làm thủ lĩnh doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat của hội. Anh ước gì mình không phải là một thiên tài, ước gì anh không phải là con của ông ta, ước gì anh chỉ là một con người phẩm bình thường như bao con người khác, nhưng những điều ước này sẽ không bao giờ thành hiện thực.
Anh nói ra những điều động này không phải để cầu hi vọng em dung thứ cho anh. Anh biết anh sẽ không bao giờ có trạng thái xóa bỏ đi nỗi cừu hận trong em nhưng anh tiền muốn em biết sự thật, anh muốn em biết rằng anh làm vậy là vì chưng muốn bảo vệ em. Thật sự anh không muốn nói ra điều động này chút nào nhưng anh sợ nếu anh không nói thì anh sẽ không còn thời cơ để nói với em nữa.
10 năm qua đối với anh như thế là đủ lắm rồi, anh thực sự rất mệt mỏi. Bàn tay của anh đã nhuốm đầy máu, anh đã không còn con đường để quay lại nữa rồi. Anh có một ước vọng cuối cùng, Em có trạng thái đến gặp anh ở cảng Busan vào 7h tối nay không? Anh muốn được gặp em lần cuối cùng. Em sẽ tớp tương ứng anh chứ? Tối nay anh sẽ chấm dứt vớ cả man di thứ.
Jong Hyun”
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét