Người ấy ah, em viết lên đây để gửi đến một miền kí ức nào đó xa xôi, đã từng là của em.
Ngày đó vì lòng tự hào thời con gái, bởi chưng em chẳng truyen sex chia sẻ nhiều cùng anh, vì chưng em đã tin một người con giai khác mà doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat kể cho anh ta vớ cả, thay vì chưng đó là anh.
Để rồi:
Mình xa nhau.
Trông anh buồn, anh đau, anh kêu gào giữa đêm thâu như sói hoang, lòng em cũng đau lắm. Nhưng rồi, em tự nhủ mình mạnh mẽ lên, để chẳng thèm quan tâm anh, để chứng tỏ một cái j đó là bất cần...... Mặc cho anh có nói thế nào, em đồng cân im lặng, im lặng để chứng tỏ mình không cần, để cho một người vô tâm như anh biết đau,.. rồi để quên đi anh.
Và rồi đích thị cái goi là " thời gian" đã xóa đi vớ cả hoài niệm về anh, lúc đó em yêu đích thị mình hơn bao giờ hết,em vui tươi, hồn nhiên như cái thời cấp 3.... giao hội cùng đám bạn, tám cho thỏa lòng...quên đi ngày tháng..
Những khi ấy, niềm vui không đi kèm với hình ảnh của anh, hạnh doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat phúc không gắng liền với những câu vui đùa của anh, yêu thương xót không còn là những lời quan tâm của anh.....
Như là định luật tự nhiên, và rồi em gặp một người mà sau này em gọi là ck..... cũng như anh, cũng như bao thằn lằn tình khác, cũng hẹn hò, cũng từng cái nắm tay lúc đầu, từng nụ hôn trao nhau.... tiền khác anh là bây chừ em là vợ anh ta, chứ ko phải lời gọi zk,zk...ck..ck như từng với a...
Đường mật, lời hứa, câu thề... Để em lên xe hoa về với người ta, đám cưới tưng bừng,em về nhà ck. truyen dam Vài tháng đầu, cũng hạnh phúc lắm, nhưng rồi kể từ đó, lòng em đau, cả thể xác lẫn tâm hồn anh biết không? Từ một tiểu thư, ba mẹ lo cho tất cả, nấu cơm, giặt đồ em còn lười... Để rồi khi về nơi ấy, em phải làm vớ cả, phải lo cho ck, cho con rồi cho ba mẹ ck.... Đôi lúc em kiệt sức.. Đâu còn cái hình ảnh vui tươi, kiêu hãnh thời con gái nữa. Giờ em là một người đàn bà, một người mẹ lo toan...... Ở những lúc gọi là buồn, là đau, là mệt mỏi, em thầm đem anh ra so sánh với doc truyen sex, truyen heo, truyen dam moi nhat người ta.... và cả ngàn câu hỏi nếu đặt ra trong em....
- Nếu ngày xưa,.....
-Nếu em không.....
.
.
.
- Thì ngày nay...
- Thì em đã không....
..
.
.
Cái câu nếu...thì... nó nhuần nhuyễn trong nghĩ suy của em, như cái thời học làm văn cấp 1....
.
.
.
Em mộng mị mộng như cái thời là con gái, nhưng rồi tiếng khóc của pé Mi (con em) ré lên, hốt nhiên tỉnh giất, em trở về với hiện tại...
Cho đến một ngày, em có thời cơ lên sài gòn, chẳng hiểu vô tình hay hữu duyên, hay trời đất trớ trêu ...... em gặp được anh, ,trong em không thấy anh thay đổi, vẫn cái cảm giác quen thuộc, đôi mắt phong tình.... phải đi nữa có khác là một người con gái xinh hơn em, có lẽ sung túc hơn em đi cùng anh.... hj, có nhẽ anh hạnh phúc hơn em.
Có lẽ ông trời đất có mắt, có nhẽ lúc sau khi từ biệt anh, em vong linh nhiên, vui tươi, tự hào thì lúc đó anh buồn, anh đau..... để hôm nay, mọi thứ đổi ngược.... hj, vẫn thầm mong anh hạnh phúc...
Để giữa đêm tối em viết lên dòng hoài niệm,có trạng thái là nhật kí, là ý nghĩ trong em.......
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét