Tháng ngày cứ truyen sex nối đuôi nhau trôi qua lặng lẽ nhưng mỗi lúc lại một gần hơn đến cọ thi, áp lực của bài vở càng trở thành sức ép lớn đối với bít tất cả chúng tôi. Học ngày, học đêm, ăn học, ngủ học đến cả chơi cũng học… nhiều lúc tôi cảm thấy đầu óc mình như muốn nổ tung vì chưng ối lượng kiến thức quá đồ sộ phải ghi nhớ trong đó. Nhưng cũng chính vào những giây khắc căng thẳng ấy món quà của người bạn bí mật đã giúp tôi thư giãn và bình tĩnh hơn rất nhiều. Mỗi lần ngồi một mình, ngắm từng bông tuyết rơi nhè nhè xuống lâu đài pha lê trong quả cầu thuỷ tinh huyền ảo kia tôi cảm nhận được rằng cuộc sống thật thú vị và nếu mình có thể trở nên nàng công chúa sống trong lâu đài ấy thì đại vời biết bao… Hihihi…
Mùa xuân đến mang theo cả những cơn mưa phùn và hơi ấm hạnh phúc. Tôi thích nhất là Tết, vừa được nhận tiền lì xì, vừa được ăn uống thoả thích. Khắp nơi nơi tràn ngập sắc hương của hoa đào đỏ thắm. Từng dòng người rộn rịch trên phố nhộn nhịp, tất tưởi chuẩn bị để đón chào năm mới. Trên đời này có hai điều doc truyen sex, xem anh sex moi nhat làm tôi hạnh phúc nhất: một là được ngắm pháo hoa, hai là được trao tặng hoa hướng dương. Màu sắc rực rỡ của pháo bông mang đến cho tôi niềm tin và hi vọng vào tương lai. Tôi thường xuyên gửi gắm bao ước mơ của mình vào từng bông pháo hoa và cầu hi vọng chúng sẽ bay biến lên tận trời xanh để một ngày nào đó lại biến thành hiện thực. Đêm giao thừa năm nay, tôi ước rất nhiều điều: cầu cho cả gia đình luôn luôn khoẻ mạnh, hạnh phúc; cầu cho bốn đứa tôi sẽ thi đỗ tuyệt học; cầu cho cô nem lúc nào cũng đắt hàng;… cầu cho trên Trấi đất sẽ không còn chiến tranh;… Chà! Có nhiều điều động cần ước quá đi mất…
Qua mới ba ngày Tết mà tôi đã thấy nhớ trường quá đi thôi. Lúc đi học tiền mong cho đến Tết, Tết đến rồi chỉ mong sớm đi học… Lạ nhỉ? Không biết giờ này ba nhỏ bạn có nghĩ suy giống tôi không, thời kì ơi trôi nhanh lên một chút đi mà…
Một năm mới đã sang, sau thời gian nghỉ Tết, truyen sex hay chúng tôi lại nhanh chóng bắt tay vào "đèn sách” và miệt mài ôn luyện. Tình cờ khi xem lịch tôi bỗng nhiên nhận ra rằng mai đã là ngày 14/2. Từ trước cho đến nay, mặc dầu chưa một lần nhận được socola hay trao tặng socola cho một người nào đó nhưng tôi luôn luôn cảm thấy rất bồi hồi, xao xuyến… chắc đơn chiếc giản bởi chưng tôi cũng là "con gái”…
Thời tiết sáng bữa nay lãng mạn quá đi thôi! Mưa phùn bay biến lất phất cùng hơi ấm mùa xuân tràn trề khắp nơi nơi, tôi nhận thấy lòng mình đang thật là dễ chịu… Giang đi đến phía tôi nở nụ cười tinh quái:
-Mơ mộng mị vừa thôi mày, làm chi có ai tặng socola, chờ cũng tiền vô ích.
Trời ơi! Muốn hi vọng một chút, mà chưa chi mình đã bị Giang dội cho gáo nước, lạnh đến thấu cả xương.
Linh nhìn tôi rạng rỡ:
- Đan an tâm đi. Hôm nay, Linh sẽ trao tặng socola cho Đan-Socola "tình bạn” chính cống đấy nhé.
Nói rồi, nhỏ rút ra từ trong cặp một thanh socola "tình bạn” dài chừng một gang tay và hớn hở trao tặng tôi. Tôi cười tít cả mắt, sướng quá đi mất thôi- lần đầu tiên trong đời tôi nhận được socola vào dịp Valentine. Tôi nhanh tay bẻ nó thành bốn phần chia đều cho bốn đứa. Mắt đứa nào cũng sáng lên như sao rồi vui vẻ đưa lên miệng nhấm nháp… Tôi hích vào tay Linh:
- Ai chà chà, socola của ai mà ngon thế không biết.
Trúc cười toe cả miệng:
- Hay là quà ai tặng cho Linh đây? Khẩn trương khai cho mau.
- Không phải như thế đâu. Hôm qua tôi mua đấy.
Linh vội vàng thanh minh. Uhm! Linh nói đúng quá đi. Valentine đâu tiền là ngày lễ tình yêu, đó còn là ngày lễ của tình bạn. Sự ngọt ngào của tình bạn nhiều lúc còn sâu đậm hơn tình yêu gấp cả trăm, ngàn lần…
Không khí trong lớp tôi ngày bữa nay cũng có điều động gì đó thật đặc biệt. Thi thoảng cả bọn lại ồ lên nhao nhác khi xuất hiện những khuân mặt xa lạ đứng thấp thoáng phía ngoài cửa lớp. Mấy nhân hàng xóm trong trường học thầm thích tụi bạn lớp mình đây mà. Nhỏ bí thư tung tăng chạy lại chỗ bàn tôi, trên tay còn đong đưa một thanh socola thơm phức:
- Không có ai trao tặng quà cho bốn bà sao? Mà nghe nói bữa nay Minh "bội thu” lắm đấy. Không đồng cân riêng con gái trường học mình đâu, cả tụi trường khác cũng gửi quà cho Minh… Nhiều chất thành núi luôn… Nhưng chẳng thấy hắn trao tặng socola cho ai trong trường cả. Chuyện kia với nhỏ Trang dường như cũng chỉ là hiểu lầm. Bây giờ Minh lại lạnh như băng đảng đá rồi…
Đã lâu lắm, bữa nay tôi mới được nghe chuyện kể về Minh. Hình như trong suốt thời kì qua tôi đã chôn chặt hình ảnh hắn một cách rất thành công. Nhưng giờ khắc này đây, khi nghe thấy tên hắn tôi lại thấy trái tim mình run rẩy. Thực ra tôi chưa từng quên Minh và có lẽ sẽ chẳng bao giờ quên được hắn… Tôi thấy lòng bâng khuâng và tiền biết nhìn xa xăm ra phía ngoài cửa sổ. Tôi tự hỏi lòng mình: Không biết có bao giờ Minh nhớ đến tôi không? Có bao giờ hắn nghĩ về tôi không? Có bao giờ hắn biết đã làm tôi buồn như thế nào không?...Và tôi đồng cân kịp tìm thấy cho mình một câu đáp duy nhất: "Minh đã quên tôi rồi”… Mối ngọn ngành trong mơ đã tan chảy như tuyết…tuy đẹp nhưng không bền…
Kìa! Giữa sân trường, một đám đông các bạn nữ đang vây xung quanh Minh. Nhỏ bí thơ đang say sưa tán chuyện vội nhảy cái phắt ra khỏi chỗ cùng vài đứa trong lớp chóng vánh ra nhập hội. Trúc tặc lưỡi:
- Hắn ta hấp dẫn đến thế sao. Vậy mà cứ mỗi lần chỉ cần nhìn thấy hắn từ chống cự ly xa cả đến trăm met tôi cũng đã cảm thấy lạnh thấu cả xương rồi. Đâu còn dám đến gần.
Linh cấu nhẹ vào tay Trúc rồi nháy mắt ra hiệu. Tôi gắng cười tỉnh bơ:
- Đừng lo cho tôi mà. Chuyện qua từ lâu rồi, tôi không sao nữa đâu.
Ngoài miệng thì nói vậy còn bên trong tim tôi vẫn nhói lên từng hồi. Dẫu biết tôi với Minh chả là gì của nhau song thật lòng tôi không muốn thấy hắn cười với người con gái khác. Mà chừng như cũng đã lâu lắm rồi, tôi không còn trông thấy nụ cười của hắn nữa. Sao tôi lại nhớ nụ cười ấy quá… Bỗng ánh mắt Minh nhìn thẳng về phía tôi khiến giật thót tim. Tôi luống cuống vội quay đi chỗ khác như trạng thái đang muốn được chạy trốn. Tôi sợ hắn sẽ phát hiện ra tôi đang nhìn lén hắn, tôi sợ hắn sẽ biết tôi chưa hề quên hắn và hơn hết tôi sợ mình sẽ lại thích hắn…
Mấy nhỏ bạn trong lớp cứ tíu ta tíu tít khoe quà Valentine làm tôi hơi chạnh lòng. Chợt tôi nhớ đến người bạn bí mật kia, thực ra cậu ta là ai nhỉ??? Không biết bữa nay cậu ta có trao tặng quà cho mình không? Tò mò quá…
Trong một ngày "hơi đặc biệt” như hôm nay, chuyên trang mục phát thanh của trường tôi chắc sẽ có nhiều điều thú vị. Hàng chục lời nhắn gửi được chuyển đến những chủ nhân dịp của nó. Và dĩ nhiên, người nhận được nhiều thông điệp không ai khác vẫn chính là Minh. Sao hắn không chia bớt cho mình nhỉ. Được nhiều người thích thế kể ra cũng thật là phiền phức… Tội nghiệp hắn quá đi( hihihi)…
" Và sau đây là lời nhắn của một bạn giấu giếm tên muốn gửi đến bạn Mai Thanh Đan lớp 12A10: Chúc Đan có một Valentine ngọt ngào. Mong cho mọi rợ dự kiến của Đan sẽ nhanh chóng trở thành hiện thực. Luôn tin vào chính mình và tự tin bước đi trên con đường phía trước Đan nhé!…”
Sốc toàn tập! Đó đích thị là cảm giác của tôi tại thời khắc này. Những tiếng "Ồ” cùng hàng chục con mắt tròn vo vì ngạc nhiên đang nhìn tôi không chớp. Tôi cũng đâu có biết chuyện gì vừa xảy ra. Tôi chưa kịp định tâm thì tiếng loa phát thanh lại tiếp kiến thô lỗ vang lên:
"Nhân cơ hội Valentine, trong buổi phát thanh ngày bữa nay có sự xuất hiện rất đặc biệt của bạn Minh lớp 12A5. Bạn sẽ gửi đến toàn trường mình một bài hát rất lãng mạn-Tình thơ”
Tiếng "Ồ” lần này vang lên còn lớn hơn trước gấp đầu hàng chục lần…
" Chào bít tất cả danh thiếp bạn, mình là Minh, trong suốt thời kì qua, mình đã nhận được rất nhiều sự quan tâm của các bạn trong trường. Để thay cho lời cảm tạ mình xin gửi tặng đến danh thiếp bạn một bài hát. Và chúc cho mọi rợ ước nằm mơ của các bạn sẽ chấp cánh bay biến cao…”
Trời đất! Hắn có biết mình đang dội "bom tấn” vào tâm vong hồn của tụi con gái hay không? Phía bên ngoài sân trường, tụi con gái trông ai cũng mê màng, miệng thả cửa lẩm báo cáo : " Cậu ấy thật là tuyệt”; " Sao lại có người dễ thương xót thế không biết”;…
" Hàng ghế keo kiệt xanh hàng cây góc sân trường. Hành lang ấy xa dần xa bước chân người. Bạn thân hỡi ta khắc ghi trong lòng, những ước nằm mơ hồng ngày tháng chờ mong…”
Thật không ngờ Minh hát tiếng Việt lại hay đến thế. Tôi- dù rằng đã kiên tâm quên Minh cũng chẳng thể nén nổi cảm xúc… Cả không gian đắm chìm trong tiếng hát của hắn. Những kỉ niệm về Minh từ lâu tôi đã cố gắng che giấu kín hốt nhiên ào ào xuất hiện. Sao tôi muốn chạy đi tìm hắn quá nhưng khi tôi toan đứng dậy thì lí trí của tôi vội kìm bước tôi lại. Chuyện giữa hai chúng tao đã thật sự kết thúc, càng cố kỉnh đồng cân càng làm tôi tổn xót thương nhiều hơn… Lần thứ ba, tôi lại trở nên kẻ nhát gan…
Tan học, tôi bước đi một cách " hơi uể oải”, tâm cảnh "hơi nặng trĩu”, mặt mũi "hơi bí xị” rồi chậm chạp tiến ra bãi để xe. Phía trước sao lại đông quá vậy. Mọi người đang vây quanh xe của tôi. Không biết chuyện gì nhỉ hay đứa nào trong lớp lại chổng ngược xe tôi lên như mấy lần trước đây. Đúng là xui xẻo quá đi.
Nhưng mọi chuyện không như tôi suy đoán. Một bó hoa hướng dương đang " chiễm chệ” nằm trong dọ xe tôi. Tôi thốt lên sửng sốt : " Lại chính thị là cậu ấy”… cậu ấy là ai vậy, cậu ấy đang ở đâu, lí bởi gì khiến cậu ấy chẳng thể đứng đối diện với tôi,…và vì chưng sao lại biết tôi thích hoa hướng dương… Một bức thiếp được cài trong bó hoa:
" Đừng thắc mắc vì sao mình tặng Đan loài hoa này. Chỉ neo đơn giản mình hi vọng Đan luôn luôn nhãi như hướng dương khi đang quay về phía mặt trời. Hãy tin rằng chào đón Đan luôn luôn là thái dương rạng rỡ ở phía cuối con đường.”…
Vậy người đã gửi lời nhắn qua đài phát thanh trường cũng chính thị là cậu ấy. Dù không biết cậu ấy là ai nhưng tôi sẽ gọi cậu ấy văn bằng cái tên "Smile”- một người thường xuyên mong nhìn tôi cười… một người luôn luôn quan hoài đến tôi… một người luôn ngay trung thành cạnh tôi… nhưng không bao giờ xuất hiện trước mặt tôi… Tôi hi vọng gặp người đó dù đồng cân một lần thôi, hãy cho mình được biết thật ra bạn là ai…
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét